Mảnh Ghép Bình Yên Còn Thiếu
Trong suốt một khoảng thời gian dài, tôi luôn nghĩ rằng cuộc sống chưa từng ưu ái tôi. Tôi mất cha khi mới 3 tuổi, lớn lên trong vòng tay của mẹ, một người mẹ đơn thân phải gồng gánh hai công việc để nuôi hai anh em tôi khôn lớn.
Trong suốt một khoảng thời gian dài, tôi luôn nghĩ rằng cuộc sống chưa từng ưu ái tôi. Tôi mất cha khi mới 3 tuổi, lớn lên trong vòng tay của mẹ, một người mẹ đơn thân phải gồng gánh hai công việc để nuôi hai anh em tôi khôn lớn.
Tôi sinh ra ở Iran vào thời điểm đất nước đang chìm trong cách mạng, và gần như toàn bộ tuổi thơ, tuổi trẻ của tôi trôi qua trong những năm tháng sau chiến tranh. Ưu tiên việc học và đạt thành tích tốt ở trường là con đường duy nhất giúp tôi thoát khỏi gian khổ. Rồi cuối cùng, tôi cũng đặt chân đến Hoa Kỳ để tiếp tục việc học và có được công việc mơ ước tại Silicon Valley.
Đáng lẽ tôi phải cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện vì đã chạm tới giấc mơ Mỹ. Thế nhưng, sâu thẳm trong tim, tôi vẫn thấy thiếu vắng một điều gì đó hoặc một ai đó. Cảm giác ấy khiến tôi bối rối. Rốt cuộc, tôi có thể còn thiếu điều gì? Tôi yêu và kết hôn với một cô gái tuyệt vời (một người Công Giáo được cha mẹ yêu thương và nuôi dưỡng trong đức tin Công Giáo). Chúng tôi chào đón hai cô con gái xinh đẹp và quyết định dạy các con theo đức tin Công Giáo.
Rồi tôi nhận ra rằng điều mình còn thiếu không phải đến từ bên ngoài, mà xuất phát từ bên trong chính mình. Suốt bao năm, tôi đã nhìn nhận và đánh giá mọi việc một cách sai lầm. Tôi cảm thấy xấu hổ khi nhận ra mình đã tự ý nhận hết công lao về mình. Thật ra, chẳng phải nhờ công sức của tôi. Mọi thứ đều nhờ vào Người. Mọi việc đều nằm trong kế hoạch của Người. Tất cả đều là ân sủng của Người ban cho. Suốt cả cuộc đời, Người đã luôn kêu gọi tôi, nhưng tôi đã quá mù quáng để nhận ra sự thật đó. Rồi một ngày, tôi nhấc điện thoại và gọi đến số mà lẽ ra mình đã nên gọi từ rất lâu.
Tôi được gặp Cha Michael và Cha Matt, và khám phá Chương Trình Nhập Đạo Dành Cho Người Lớn. Nhìn lại hành trình OCIA của mình, điều tác động sâu sắc nhất chính là nhận ra Chúa không phải là một thế lực quyền năng, xa cách, mà là Đấng hiện diện đầy yêu thương, mời gọi tôi bước vào mối quan hệ thân thiết với Người. Xuất thân từ một gia đình Hồi Giáo, việc tìm hiểu về sự hy sinh của Chúa Ki-tô và trải nghiệm ân sủng của Người qua Giáo Hội đã giúp tôi nhận ra rằng đức tin không phải là nghĩa vụ, mà được sống qua tình yêu, lòng thương xót và niềm tin. Nhận thức này đã biến đổi sâu sắc cách tôi cầu nguyện, hy vọng và nhìn nhận chính bản thân mình trước Chúa.
Vào đêm Lễ Vọng Phục Sinh, trong tôi trào dâng niềm vui và lòng biết ơn, cùng với ý thức sâu sắc về tình yêu bao la của Chúa đang ôm trọn đời tôi. Khi nhận bí tích, tôi cảm nhận những giọt nước mắt tuôn trào, vừa nhẹ nhõm vừa đầy kính sợ, biết rằng mình đã thực sự được gia nhập Giáo Hội. Đó là khoảnh khắc bình yên sâu sắc và kỳ diệu, như thể trái tim tôi cuối cùng đã tìm thấy ngôi nhà đích thực trong lòng thương xót của Chúa.
Trong hành trình tâm linh tuyệt vời này, rất nhiều người đã dẫn dắt tôi đến gần hơn với Chúa Ki-tô. Tôi vô cùng biết ơn Giáo Xứ Thánh Nicholas và Thánh William vì đã đón nhận tôi với trái tim rộng mở. Việc hoàn toàn hòa nhập vào đời sống Giáo Hội chính là mảnh ghép còn thiếu trong trái tim, tâm trí, linh hồn và cuộc sống của tôi.
Omid Khorasani sinh ra tại Iran và được nuôi dạy theo Đạo Hồi trước khi gia nhập Giáo Hội vào năm 2025. Giờ đây anh là giáo dân tại giáo xứ Thánh Nicholas và Thánh William.
